Mấy dòng phi lộ : Quê tôi Cửa Hội - một vùng quê biển . Cha tôi là một ngư dân . Ông Bà nội tôi cũng làm giàu từ biển . Từ một gia đình có kẻ ăn người ở , phút chốc khánh kiệt vì một biến cố đầu năm Ất Dậu 1945 . Cuộc đời Cha tôi từ đó trở đi dầm nắng dãi mưa đúng nghĩa , để lo cho cuộc sống mấy mẹ con tôi . Gia đình tôi sau này còn làm thêm nghề nông , nhưng những năm ấy HTX nông nghiệp rất bấp bênh , đói kém . Tôi nhớ Cha tôi nửa đêm xuống thuyền , dù mưa dù tạnh , dù trời hè mát mẻ hay trời đông giá rét . Quần áo vá phong phanh , bì bõm xuống thuyền . Hình ảnh ấy khắc sâu tâm khảm tôi những năm thơ ấu và đến tận giờ . Sau một ngày lênh đênh trên biển , dãi dầu nắng mưa , gió bão ....thuyền Cha tôi trở về trong sự chờ ngóng của gia đình tôi , nhất là của tôi . Đùa nghịch với bạn bè và đón Cha ở bến sông , bao giờ tôi cũng nhận ra cánh buồm quen thuộc thuyền Cha . Biển nuôi sống gia đình tôi , nhưng biển cũng cướp đi người Cha kính yêu của tôi trong một cơn biển động sau tết Ất Mão 1975 . Lúc đó tôi đang lái xe ở chiến trường Thừa Thiên Huế . Anh Bình cùng xã , lính pháo binh đóng cạnh đã báo tin dữ này cho tôi khi trả phép . Tôi khóc , tiếng khóc của người đàn ông trưởng thành : ít nước mắt mà muôn vàn đau đớn . Cha tôi hiền lành , đức độ , ít nói nhưng nghiêm khắc . Một đời lam lũ nhưng không thấy Ông ca thán điều gì . Suốt đời tôi thương Ông , khắc khoải vì chưa làm được gì báo hiếu đấng sinh thành thì Ông đã đi xa , rất xa , xa mãi.....
Tôi viết những dòng hoài niệm tạ lỗi với Ông nhân Ngày của Cha ( 19/11 )
Thứ Tư, 23 tháng 2, 2022
THƯƠNG CHA
Bao năm bươn chải quê người
Con luôn khắc khoải một đời về Cha
Thuyền con , biển rộng bao la
Khác gì một chiếc lá đa giữa dòng
*
Chiều chiều con xuống bến sông
Đùa vui , bơi lội chờ mong Cha về
Một ngày xa cách bến quê
Con đi bộ đội , nhớ về cố hương
*
Thương Người áo vá dầm sương
Bước chân lội giữa đêm trường nôn nao
Nhìn biển rộng , trông trời cao
Lẻ loi chiếc bóng lẫn vào năm canh
*
Một trời , một biển thẫm xanh
Thuyền như chiếc lá mong manh phận người
Gian lao đổi lấy nụ cười
Của con , của vợ một đời cậy trông
*
Biển khơi lúc lặng , lúc giông
Chông chênh bao phận giữa dòng rủi may
Tuổi thơ con có nào hay
Nô đùa chiều đến , mải say tuổi hồng
*
Đời Cha lận đận long đong
Để cho con sống giữa dòng bình yên
Thủy triều con nước xuống lên
Đời Cha khổ cực triền miên tháng ngày
*
Sắn khoai đắp đổi qua ngày
Thuyền kia đầy cá mới đầy bát cơm
Con nằm manh chiếu ổ rơm
Thương Cha tê tái nửa đêm xuống thuyền
Một đời đói rách triền miên
Thương Cha lặn lội , giữa đêm khóc thầm
*
Một ngày sau Tết 75 ( 1975 )
Chiến trường con nhận hung tin về Người
Rằng 12 Tết ra khơi
Gặp con sóng dữ đất trời ngả nghiêng
Người đà về với tổ tiên
Khi thuyền chỉ cách đất liền không xa
*
Một đời gian khổ bước qua
Cha rời cõi tạm - ngôi nhà trần gian
Cha rời xa cảnh cơ hàn
Để bay đến chốn thiên đàng - cõi tiên
*
Một đời Cha chỉ Ở Hiền
Sao con không thấy hữu duyên Gặp Lành ?
Cha về với cõi cao xanh
Rũ bỏ đi kiếp hồng trần gian lao
*
Nhớ về Cửa Hội nôn nao
Bóng Cha bì bõm lẫn vào tuổi thơ
Để cho con cháu bây giờ
Thuận buồm xuôi gió cậy nhờ tổ tiên
*
Cha ơi , Cha hãy ngủ yên
Cháu con không phụ Đức Hiền của Cha
Bắc Ninh những ngày đầu tháng 11/2021
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét