TÂM HỒN NÀY NEO ĐẬU BẾN QUÊ
Nguyễn Hữu Hơn ( *)
Chẳng đợi được giờ hoa nở với trăng lên
Ly cà phê bên con thuyền đợi bạn
Cà phê đắng , muối thì lưu vị mặn
Chảy giữa dòng đời mà không nhạt người ơi !
Tuổi thơ đi qua trong bom đạn ngút trời
Hạt gạo còng lưng cõng thêm khoai sắn
Thế mà vui , bao ước mơ hy vong
Cứ ngỡ vá Trời , cứ ngỡ ....
*
Men rượu nồng còn đọng trên môi
Chuyếnh choáng Sông - Trăng , bao điều muốn nói
Tôi lặng đi giữa âm thanh mời gọi
Ước gì thêm một chút thiếu thời
*
Dẫu giờ đây đã quá nửa cuộc đời
Kẻ ở người đi , dêm thức dài hơn ngủ
Biển không động sao cứ hoài sóng vỗ
Để bờ dập dồn từng đợt tình quê
*
Dẫu có đi xa vẫn cứ nhớ về
Sông quê hương chảy giữa tình bè bạn
Điểm tựa lòng khi bão giông ,hoạn nạn
Chung một câu Kiều , chén rượu bến Hồng Lam
*
Trăng tỏ hơn cho ánh sáng ngập tràn
Con đường ta đi , dòng sông ta chảy
Dẫu sống nơi đâu , ân tình vẫn vậy
Tâm hồn này neo đậu bến quê
(*)
Đây là bài thơ của người bạn
thiếu thời tri kỷ của tôi . Đã sắp 3 năm , bạn tôi là người thiên cổ .
Hơn ơi , mình lưu bài thơ của bạn trong dịp bạn bè hội ngộ ở quê .Bài
thơ mà mình cho rằng Hơn viết cho riêng mình . Haỹ ngậm cười Hơn nhé .
Tin rằng có kiếp luân hồi , có miền cực lạc . Thế nào chúng mình chẳng
được gặp nhau