MÙA MƯA QUẢNG TRỊ
Cửa Hội ơi ,ta thầm gọi tên Người
Trên chặng đường hành quân giữa mùa mưa Quảng Trị
Rơi , mưa rơi , mưa như người tri kỷ
Tí tách buồn như tiếng cõi lòng ta
Đã bao lâu rồi xa nhà ?
Hơn một năm trời đằng đẵng
Rơi , mưa rơi gợi niềm xa vắng
Cha kính yêu ơi , đi sớm về khuya
Người khổ cực khi mùa mưa lại đến
Em yêu ơi , những đêm nào lưu luyến
Mùa mưa rồi , thôi hết những tuần trăng
Ở đây mùa mưa là quy luật của năm
Ai dám nghĩ mùa mưa nay là nắng
Anh sẽ đi suốt năm dài tháng rộng
Bánh xe lăn muôn nẻo chiến trường
Tình trang trải giờ đây thu vén lại
Không có lẽ quanh năm trời mưa mãi
Nên lòng anh chớm nắng nhưng mùa khô
Quảng Trị 1972
Quảng Trị 1972







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét