Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Con đò và Lữ khách











Có một con đò đưa lữ khách
Một đời mưa nắng chốn sông quê
Bao lượt người đi, đò trở lại
Chung tình với bến nước , bờ đê
     
  



Lữ khách xuống đò , lữ khach đi
Mải miết trăm năm , biết nghĩ gì ?
Đò kia còn bến hay gác mái
Còn không chùm phượng buổi chia ly ?











Thảng hoặc ngoái nhìn hồn lữ khách
Buâng khuâng chốc lát nhớ thương đò
Thương cả bến quê ngàn năm ấy
Chập chờn màu phượng thắm trong mơ





Đò ơi...Ai gọi ngàn năm trước
Đến tận ngàn sau vẫn gọi Đò

Đò kia xuôi ngược dòng sông cũ
Có lữ khách nào ngược bến xưa ?





Đò đưa lữ khách một lần thôi
Khách đi mờ ảo cuối chân trời
Mỏi gối chồn chân tìm bến cũ
Bồi hồi nghe tiếng vọng :...Đò ơi


Nặng lòng ta khẽ chợt : ...Người ơi !
Bắc Ninh 15/11/2017

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

VỚI QUỲNH



Chỉ thuộc về đêm
Sao vậy nhỉ ?
Tạo hoá vô tình
Hay ẩn ý ?
Sao không đẹp cho ngày
Lại đẹp cho Đêm ?


 

      *


Bóng tối ngự trị
Trùm lên
Cô độc trong đêm
Trong mờ mịt
Có phải em muốn hiến dâng
Những điều siêu thực
Hay không muốn thuộc về trần tục ?

         *










Không biết nữa
Chỉ biết Em thơm
        Em đẹp
Không phải cho tất cả
Càng không với kẻ vô tình
Chỉ cho những ai thực lòng
          
đắm đuối 


***
 
 ấp
D
ịu dàng
Hay cuồng nhiệt
Cũng chốc lát thôi
*
Khi ánh sáng mon men
Nh
ững cặp mắt chớp mi ngái ngủ
Em xoã mình
Thả tình cho gió
***
Đêm nồng nàn
Trọn vẹn với Đêm









                                Bắc Ninh 11/11/2017