VIẾT CHO TUỔI 68 ( Nhàn cư vi thời Cô vít ) Hôm nay ta tuổi tròn 68 Ngày mai sang 69 rồi ư ? Mới cởi truồng đánh khăng đánh đáo Giờ sắp thành mắt toét , lưng gù * 18 tuổi rời xa xứ Nghệ Nghi Hòa - Nghi Lộc cố hương ơi Nhớ buổi xa nhau lòng lạnh lẽo Mà con tim sao lại bồi hồi * 3 năm chiến trường bao ác liệt Bình thản , hiên ngang những cung đường Gian khổ , hiểm nguy nào kể xiết Sốt rét , đạn bom tựa gió sương * Chuẩn bị hòa bình ra Bắc học Bắc Ninh gắn bó bấy năm dài Lấy vợ , sinh con rồi lập nghiệp Quan họ thành quê hương thứ 2
*
Từ 18 nay đà sang 69 50 năm mưa nắng lạnh lùng trôi Lòng bồi hồi và con tim thổn thức
Cửa Hội thành hoài niệm tuổi thơ tôi * Sông Lam đâu ngược dòng phía Bắc ? Sông Cầu đâu xuôi bến bờ Nam ? Thế mà suốt bao năm dài xa cách Ta ngỡ sông Cầu như thể dòng Lam * Sông Cầu - sông Lam cùng xuôi về Biển Bắc Ninh quê em như thể quê nhà Nghệ Tĩnh quê anh mãi là nguồn cội Hợp lưu cùng dòng chảy cuộc đời ta Bắc Ninh 28/6/2021
P/s : Những câu trong "...." là lời ví dặm Nghệ Tĩnh và Quan họ Bắc Ninh
Mấy dòng phi lộ : Quê tôi Cửa Hội - một vùng quê biển . Cha tôi là một ngư dân . Ông Bà nội tôi cũng làm giàu từ biển . Từ một gia đình có kẻ ăn người ở , phút chốc khánh kiệt vì một biến cố đầu năm Ất Dậu 1945 . Cuộc đời Cha tôi từ đó trở đi dầm nắng dãi mưa đúng nghĩa , để lo cho cuộc sống mấy mẹ con tôi . Gia đình tôi sau này còn làm thêm nghề nông , nhưng những năm ấy HTX nông nghiệp rất bấp bênh , đói kém . Tôi nhớ Cha tôi nửa đêm xuống thuyền , dù mưa dù tạnh , dù trời hè mát mẻ hay trời đông giá rét . Quần áo vá phong phanh , bì bõm xuống thuyền . Hình ảnh ấy khắc sâu tâm khảm tôi những năm thơ ấu và đến tận giờ . Sau một ngày lênh đênh trên biển , dãi dầu nắng mưa , gió bão ....thuyền Cha tôi trở về trong sự chờ ngóng của gia đình tôi , nhất là của tôi . Đùa nghịch với bạn bè và đón Cha ở bến sông , bao giờ tôi cũng nhận ra cánh buồm quen thuộc thuyền Cha . Biển nuôi sống gia đình tôi , nhưng biển cũng cướp đi người Cha kính yêu của tôi trong một cơn biển động sau tết Ất Mão 1975 . Lúc đó tôi đang lái xe ở chiến trường Thừa Thiên Huế . Anh Bình cùng xã , lính pháo binh đóng cạnh đã báo tin dữ này cho tôi khi trả phép . Tôi khóc , tiếng khóc của người đàn ông trưởng thành : ít nước mắt mà muôn vàn đau đớn . Cha tôi hiền lành , đức độ , ít nói nhưng nghiêm khắc . Một đời lam lũ nhưng không thấy Ông ca thán điều gì . Suốt đời tôi thương Ông , khắc khoải vì chưa làm được gì báo hiếu đấng sinh thành thì Ông đã đi xa , rất xa , xa mãi..... Tôi viết những dòng hoài niệm tạ lỗi với Ông nhân Ngày của Cha ( 19/11 )