Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014



Trong đám cưới cô chú Sâm - Hải , phông trang trí có hình một mặt trời . Một liên tưởng thú vị về nguyệt thực . Ý thơ có xuất xứ như vậy .
        

                                                   NGUYỆT THỰC


Nếu ai bảo đấy là mặt trời
Tôi vẫn nghĩ đấy là mặt trăng
Không phải mặt trăng của ngày thường
Một mặt trăng sáng lạnh


*
Đêm nay
Một mặt trăng sẽ hoá thân trong lửa
Một mặt trăng sẽ hoá mặt trời
Một mặt trăng không còn của muôn nơi
Một mặt trăng bị mặt trời chiếm đoạt

Nhưng đây đâu là điều của tạo hoá
Chẳng của xanh cao
Không của càn khôn muôn thưở , muôn năm
Điều kỳ diệu chỉ Tình Yêu có thể 



    *  
Nguyệt thực
                                          Đêm nay
Đêm nay
                                                        Nguyệt thực !

                                                                   Bắc Ninh 1988

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014



Những bức thư ......đã gửi


...." Xa rồi , anh vẫn nhớ một chiều thứ bảy . Hai đứa đặt chân vào chốn trang nghiêm . Nhà thờ là nơi mọi người vẫn đến để gắn bó hai cuộc đời đấy em . Nhưng chúng mình đến là để xem , ngoài ra còn gì nữa đâu .Bởi chúng mình là kẻ vô đạo , cũng bởi chúng mình chẳng ý thức gì về điều đó cả . Anh còn nhớ hôm đó em gọi anh hai lần , định dẫn lên tầng trên ..Lần thứ nhất anh từ chối vì không hiểu ý em . Lần thứ hai người giữ nhà thờ ngăn cản . Chúng mình ra về một cách thoả mãn . Nhà thờ đâu phải là nơi anh và em cần đến . Chung mình cần gặp gỡ và gần gũi nhau , nhà thờ chỉ là phương tiện ...".

...." Xa rồi anh vẫn nhớ một chiều thứ bảy . Vẫn là buổi chiều ấy thôi , buổi chiều cuối cùng chúng mình gặp mặt .Vườn cây của Chúa , chiều tháng tư đẹp và yên tĩnh .Đó là thiên đường trong ý niệm . Đó cũng là chốn A đam và E va ăn trái cấm . Nhưng chúng mình thì lại khác . Chúng mình ăn thứ vải mọi người đều ăn . Bởi chúng mình là kẻ vô đạo , cũng bởi chúng mình chẳng ý thức gì về điều đó cả...."
...." Xa rồi , anh vẫn nhớ tối chia tay . Một ngã ba đường lầy lội . Một cái bắt tay thân tình , miễn cưỡng.Một nụ cười xót xa , hờ hững . Một người em gái ra về , bước chân rón rén , vội vàng..."
...." Xa rồi , anh vẫn nhớ sáng xa em / Anh đinh ninh sẽ gặp em nơi cổng trường , gặp bàn tay vẫy của em . Thất vọng ...."

....".Xa rồi ....Xa rồi... Xa rồi..."
                                                                                  Bắc Ninh 1976