nttp
Bây giờ anh quá xa xôi
Ước gì gặp lại cái thời đôi mươi
Chiều se lạnh , lá thu rơi
Biết rằng anh quá xa vời
Cớ chi dạ cứ từng hồi nao nao.....
Cõi riêng nào có nguôi nào
Bồi hồi ngọn gió ngổn ngang
Hoa xương rồng vẫn nở vàng lối xưa
Ngõ tre nghe lá đổi mùa
Mẹ cười - mắt bỗng đỏ hoe
Em ngồi nghe gió thổi se lá vườn
Bỗng nhiên mẹ gọi bằng "con"
Có gì vời vợi nước mây
Mà em như khách qua đây ghé nhờ
Bến xưa còn chốn hẹn hò
*
Nhớ anh , em ghé thăm làng
Sương thu huyền ảo mấy hàng cây thưa
Muộn mằn hương gió thoảng đưa
*
Nhớ anh em lại thăm nhà
Giếng khơi với mảnh trăng tà có nhau
Tưởng như anh vẫn cầu gàu
Hương tình như nước ngân nga
Thoảng nghe trong gió tiếng ai bồi hồi :
-Này em ! Trăng ấy của ai ?
*
Thế rồi , ta đã rời xa
Cũng vầng trăng ấy.... , giờ ta thấy buồn !











Hay quá, không thể bình luận nổi với cái tài của nhà thơ
Trả lờiXóa